Trong chương mới nhất của cuộc hành trình, Alice đã đặt chân vào một khung cảnh đầy kịch tính: một phòng xử án chật ních các loài động vật và những lá bài biết đi. Đây không phải là một phiên tòa bình thường, mà là một sự kiện đầy tính phi lý, nơi "the King and the Queen of Hearts" (Vua và Hoàng hậu Cơ) ngự trị trên ngai vàng, cùng với "the White Rabbit" (Thỏ Trắng) trong vai trò người điều phối, tay cầm "trumpet" (kèn) và một tờ cáo trạng.
Phiên tòa bắt đầu bằng một bản cáo trạng đầy chất thơ nhưng kỳ quặc về việc "the Knave of Hearts" (Quân bài J) bị buộc tội đánh cắp những chiếc bánh tart của Hoàng hậu. Khi đối mặt với lời buộc tội, Knave of Hearts đã phản bác một cách đơn giản: "It wasn't me. I didn't do it." (Không phải tôi. Tôi không làm điều đó). Ngay lập tức, không khí trong phòng xử án trở nên căng thẳng với mệnh lệnh "Silence in the court!" (Trật tự trong tòa!) từ Thỏ Trắng.
Nhân chứng đầu tiên được gọi lên là "the Hatter" (Người thợ làm mũ). Sự sợ hãi bao trùm lấy ông ta đến mức ông ta "took a large bite out of his teacup" (cắn một miếng lớn vào tách trà) thay vì bánh mì. Vua, với tư cách là thẩm phán, đã đe dọa ông ta bằng câu nói: "don't be nervous, or you'll lose your head!" (đừng lo lắng, nếu không ngươi sẽ mất đầu!). Sự hoảng loạn của Hatter khiến lời khai của ông trở nên vô nghĩa, ông than thở rằng mình là "a poor man" (một người nghèo khổ) và nhận lại lời mỉa mai từ Vua rằng ông là "a very poor speaker" (một người diễn thuyết tồi).
Tiếp theo đó là sự xuất hiện của "the cook" (người đầu bếp). Nhân chứng này mang đến sự hỗn loạn theo một cách khác—những cơn hắt hơi dữ dội vì "Pepper, mostly" (hầu hết là hạt tiêu). Sự kiện này tạo nên một bầu không khí hỗn độn, nơi mọi người đều bận rộn với những vấn đề nhỏ nhặt mà quên đi những gì thực sự đang diễn ra.
Trong lúc cả phòng xử án đang tập trung vào các nhân chứng, Alice bắt đầu có một "curious feeling" (cảm giác tò mò) khi nhận ra mình đang "growing again" (lớn lên lần nữa). Đây là một chi tiết then chốt, phản ánh sự thay đổi không kiểm soát được của Alice trong môi trường kỳ lạ này. Dù Alice ngày càng cao hơn, nhưng dường như không ai trong phòng xử án để tâm đến điều đó, họ quá mải mê với sự sợ hãi và những câu hỏi vô nghĩa của Vua.
Sự kiện bất ngờ nhất xảy ra khi Thỏ Trắng dõng dạc gọi tên nhân chứng tiếp theo: "Alice!". Khoảnh khắc này đánh dấu sự chuyển mình từ một người quan sát thầm lặng sang một người tham gia trực tiếp vào sự phi lý. Khi Alice "stepped forward" (bước lên phía trước), cô cảm thấy mình càng lớn hơn. Câu chuyện kết thúc với lời hứa hẹn về những diễn biến tiếp theo khi Alice chuẩn bị đưa ra bằng chứng của mình, để lại trong lòng người đọc cảm giác "Curiouser and curiouser" (Càng lúc càng lạ lùng hơn).
Phiên tòa này không chỉ là một thủ tục pháp lý, mà là một bức tranh phản chiếu thế giới của Alice—nơi logic bị đảo lộn, thẩm quyền được thực thi bằng nỗi sợ, và bản thân nhân vật chính cũng không ngừng thay đổi một cách khó hiểu.